Sơ đồ hệ thống NMD:
1.Trung tâm điều khiển mặt đất; 2.Vị trí đặt tên lửa đánh chặn; 3.Radar hướng đạo; 4.Tên lửa đánh chặn; 5.Tên lửa đạn đạo của đối phương; 6.Vệ tinh; 7.Radar phát hiện cuộc phóng.Chính quyền Mỹ đang xây dựng một hệ thống NMD nhằm phá hủy tên lửa của đối phương ở những điểm khác nhau trong quỹ đạo bay. Từ trước tới nay, hệ thống chỉ có thể chặn đánh đầu đạn của tên lửa đối phương trong không trung sau khi bắn khoảng 10-15 phút.
Tuy nhiên, biện pháp đánh chặn này không mấy hiệu quả vì rất khó đánh trúng một đầu đạn tên lửa nhỏ, lại bay với tốc độ cao. Do vậy, các nhà khoa học quân sự Mỹ muốn xây dựng một hệ thống phòng thủ có thể tìm và phá hủy tên lửa đạn đạo của đối phương ngay sau khi chúng được phóng lên. Nếu chặn đánh được ở giai đoạn này, thì ngoài tác dụng phòng vệ còn có tác dụng tấn công, vì tên lửa bị nhằm trúng sẽ rơi trên hoặc gần nơi bắn, và có thể gây thiệt hại cho đối phương, đặc biệt là trong trường hợp tên lửa mang đầu đạn hạt nhân.
Song, các nhà nghiên cứu thuộc Hiệp hội Vật lý Mỹ vừa khẳng định mục tiêu trên là không thể đạt được, vì giai đoạn phóng của hầu hết các tên lửa đạn đạo hiện nay là khoảng 4 phút, quá ít ỏi để các tên lửa chặn đánh có thể phá hủy được ngay từ đầu. Còn tên lửa laser, tuy có tốc độ cao, nhưng lại không thể sử dụng trong trường hợp này, vì tầm bắn của nó chỉ khoảng 300-600 km.
Các tên lửa dùng nhiên liệu lỏng, như hiện nay đang được Bắc Triều Tiên và Iran sản xuất, có giai đoạn phóng là 240 giây. Các loại tên lửa dùng nhiên liệu rắn còn có thời gian phóng ngắn hơn, chỉ khoảng 170 giây. Trong khi đó, các cảm biến cần 70-100 giây để thực hiện 3 nhiệm vụ, là phát hiện cuộc phóng đó, xác định xem nó có nguy hiểm hay không, và tính toán quỹ đạo bay cho tên lửa đánh chặn. Như vậy, tên lửa đánh chặn sẽ chỉ còn lại khoảng 140-170 giây để tiếp cận và phá hủy các tên lửa dùng nhiên liệu lỏng, và đối với các tên lửa sử dụng nhiên liệu rắn thì chỉ còn khoảng 100 giây.
Theo các nhà khoa học, để có thể hoàn thành nhiệm vụ, thì các tên lửa đánh chặn bố trí trên mặt đất vừa phải có tốc độ cực nhanh, đồng thời phải được đặt ở cách vị trí của tên lửa đối phương 400-1.000 km. Đồng thời, tên lửa đánh chặn phải nhanh hơn và lớn hơn mục tiêu.
Tuy nhiên, nước Mỹ chưa bao giờ sản xuất những tên lửa đánh chặn như vậy, và thậm chí nếu họ có sản xuất được thì nó cũng không thể chặn đánh các tên lửa nhanh nhất hiện nay, là tên lửa sử dụng nhiên liệu rắn. Giới tình báo Mỹ dự đoán rằng, chỉ trong 10-15 năm nữa, cả Bắc Triều Tiên và Iran sẽ đều có loại tên lửa nhanh nhất này.
Các nhà nghiên cứu cũng khẳng định, tất cả các tên lửa đánh chặn được thử nghiệm thành công trước đó cũng không thể phá hủy tên lửa đạn đạo của đối phương đủ sớm để đầu đạn rơi gần nơi bắn. Ngược lại, dù có bị bắn trúng thì đầu đạn của các tên lửa đạn đạo cũng sẽ rơi trên lãnh thổ Mỹ, Canada, hay một số nước láng giềng khác. Trong trường hợp những đầu đạn này mang năng lượng hạt nhân, thì chính nước Mỹ cũng sẽ khó tránh được thiệt hại.
Cũng theo nhóm nghiên cứu, các tên lửa đánh chặn bố trí trên tàu vũ trụ, theo lý thuyết, có thể tiếp cận tên lửa đối phương trong thời gian ngắn hơn. Nhưng một hệ thống phòng thủ tên lửa sẽ phải có tối thiểu khoảng 1.600 quả, mỗi quả trong đó nặng 1,2 tấn. Để phóng tổng trọng lượng này lên không trung sẽ cần một công năng lớn gấp 10 lần khả năng của Mỹ hiện nay.
Theo Hiệp hội Vật lý Mỹ, hệ thống NMD mà Mỹ đang theo đuổi sẽ chỉ có thể chống lại các tên lửa tầm ngắn hoặc tầm trung, được bắn từ các tàu chiến của đối phương ở gần bờ biển nước Mỹ. Nhưng nhiệm vụ này tốt hơn cả nên giao cho hệ thống tên lửa của hải quân, nếu chúng được bố trí cách tàu chiến của đối phương khoảng 40 km.
Tử Vi (theo Newscientist)

Theo Vnexpress.net